Tìm kiếm

Thách thức thị giác



Tin rằng – những bức ảnh dưới này sẽ làm cho bạn bỗng dưng trở nên băn khoăn lạ thường… Bạn có thể đưa ra một vài lý giải nào chăng? Chúc bạn có những giây phút thư giãn thoải mái! 




[Chi tiết...]


Đôi điều về ''chém gió''




Nhiều người thắc mắc: "Chém Gió, từ này có nghĩa là gì?"
Xin thưa với các bạn, các từ như Chém Gió - Cưa Boom - Phang Bão - Phệt Sóng Thần đều là từ của thế hệ teen, được xuất phát chủ yếu từ thế hệ 9x. Và sau đây là một số cách giải thích những từ trên theo cách nói của cư dân mạng , đa số là teen mà lụm lặt được từ internet.

Chém gió có nghĩa là sự thật 5 thì nói 7 (tâng bốc chút đỉnh) thường thì để mua vui.
còn nổ là sự thật 1 nói 10 hay có nghĩa là tự bốc phét, thường là về bản thân, mục đích ko phải để mua vui cho mọi người mà là để tâng bốc bản thân, tự sướng.
Giữa chém gió và nổ khá là giống nhau nên mọi người hay đánh đồng làm 1.

Gió là vật thể vô hình. Mình không thể đụng vào được. Vậy nên từ "Chém gió" là dành cho những người ba hoa, khoác lác. Hay đôi khi là nói quá lên 1 chút. Nhẹ thì gọi "chém gió". Nặng thì gọi "chém bão"...

Nghĩa là nói phét theo tiếng Bắc..người Nam gọi là ba xạo, nổ..lời nói gió bay...

Để diễn tả hành vi của người nói, thường là dùng để chỉ những người mà lời nói không đi đôi với việc làm. Vừa nói vừa vung tay lên xuống nên người ta gọi là chém gió.

Đa số các bạn trả lời "chém gió" là nói xạo, nói gióc... có nghĩa là nói không đúng sự thật. Đều đúng, nhưng mới đúng có 1/2 thôi.
Tôi xin bổ sung: người ta nói "chém gió" còn dùng để ám chỉ những cậu nhóc, những anh chàng "vô công rồi nghề" toàn làm những việc vô bổ, chẳng có ý nghĩa, tác dụng gì như "chém gió". Vì gió đâu có chém được mà cũng chém.

Phỏng vấn một kẻ thích chém gió
Trích dẫn
PV:Thưa anh, có tin đồn anh làm rất nhiều nghề, vậy thì nghề chính của anh là gì?

- Nói theo ngôn ngữ của dân “chém gió” thì tôi là “thợ tiện”, tức là tiện nghề nào làm nghề đó.

PV:Nghề đầu tiên của anh là gì?

- Hồi tôi còn nhỏ, cha tôi không đồng ý với dự định trở thành hoạ sĩ của tôi, ông muốn con trai theo nghề thợ mộc. Còn bà mẹ tôi thì cố công hoà giải hai bên. Một hôm bà nói: “Con trai, con muốn theo nghề hoạ sĩ, bố muốn con làm nghề mộc. Vậy tại sao con không theo mỗi nghề một nửa?”. Thế là tôi trở thành thợ đóng khung tranh!

PV:Còn bây giờ?

- Tôi bán hàng, cho thuê nhà nghỉ, chạy xe ôm và bơm vá sửa chữa… đĩa bay.

PV:Có người nói anh bán cho ông ta con chó và khen nó không ngớt lời. Thế mà tối qua kẻ trộm vào nhà ông ấy khua khoắng hết 300 đô, nó chẳng sủa lấy một tiếng?

- Người chủ trước của con chó này vốn là một tỉ phú, nên với số tiền ít ỏi như thế nó rất xem thường.

PV: Những mặt hàng khác thì sao?

- Hàng nào cũng tuyệt. Ví dụ món thuốc mọc tóc này.

- Thuốc này hiệu nghiệm không?

- Hiệu nghiệm lắm anh ạ! Đây, tôi chứng minh cho anh thấy. Sáng nay tôi nhỏ vài giọt lên tóc sau đó lấy lược chải. Bây giờ anh nhìn thấy đấy, cây lược đã biến thành bàn chải rồi!

PV: Lần trước hàng xóm nhà tôi phàn nàn anh bán cho bà ấy thứ thuốc diệt chuột gì mà chẳng hề hiệu nghiệm. Chuột trong nhà ăn xong không chết, lại ngày càng béo tốt hơn.

- Đúng đấy! Bà ấy cứ tiếp tục mua thuốc này về để bẫy chuột, chúng sẽ mập đến nỗi không chui vào hang được nữa. Thế nào chúng cũng bị mèo xơi sạch.

PV: Quảng cáo là công cụ hữu hiệu trong kinh doanh, nhưng hình như quảng cáo của anh bịa đặt trắng trợn: Chỉ 5 phút đi từ nhà nghỉ đến nhà chờ xe bus. Vậy mà sáng nay có người đã phải đi bộ gần một tiếng mới tới nơi.

- Tôi luôn quảng cáo đúng sự thật! Đó là giờ đi bằng xe hơi ạ!

PV: Trong nhà anh có ai “khoác lác” hơn cả anh không?

- Cô vợ tôi, hồi đi buôn lậu trên biên giới về tôi thấy trong nhà có đứa trẻ. Tôi hỏi cô ta: Đứa trẻ nào đây? Anh vắng nhà suốt một năm kia mà?

PV: Cô ấy nói sao?

- Cô ta nói ngay: “Thế hồi đó anh chẳng gửi ảnh về nhà là gì, nhớ không?”. Thế đấy, nhưng mà tấm ảnh đó tôi chụp có một nửa người trên nên cô ta cứng họng. Tuy nhiên cô ta đã khiến tôi không li dị được vì luôn nói rằng phải nghĩ đến những đứa con của chúng tôi trước đây.

PV:Đó là mánh quen thuộc của phụ nữ khi không muốn chia tay mà?

- Vấn đề là sau này tôi mới nhớ là trước đó chúng tôi chưa có đứa con nào, chỉ nuôi con chó nhỏ này.

PV:Con chó thật xinh xắn.

- Thông minh nữa.

PV:Con chó nhà tôi cũng thông minh, mỗi khi đi chơi về nó luôn biết nhấn chuông gọi cửa. Con chó của anh có thể làm được như vậy không?

- Bằng thừa! Chó nhà tôi luôn có chìa khoá và nó tự mở lấy!

PV: Anh “chém gió” quả là thiên tài. Hình như chó nhà anh còn biết chơi cờ vua nữa? Khéo nó thông minh bằng anh?

- Thông minh bằng tôi làm sao được, chơi với tôi 5 ván thì nó thua tới 3 ván.


[Chi tiết...]


Trốn học kiểu Mỹ ( ^_^ )




Nhiều khi cũng muốn trốn học
Cái này, có lẽ là bệnh chung của một bộ phận sinh viên lười ( như mình ). Các giảng viên thì chỉ giảng các kiến thức cơ bản, còn về nhà nhiệm vụ của sinh viên là tìm hiểu thêm để có thể nắm được bài, 2 tiếng trên lớp sao đủ để hiểu bài được, Có lẽ vì lên đại học các thầy cô cũng không có quản sinh viên làm gì nhiều, thầy cô nào làm nghiêm cũng chỉ là hàng ngày điểm danh thôi ^^ . Nên đôi khi mình cũng trốn học đi chơi với bọn bạn *xấu hổ*. Cách trốn thì nhiều, xin lớp trưởng nghỉ ốm, đến điểm danh rồi về, hoành tráng hơn thì chả buồn xin nghỉ bỏ luôn hôm đó. Nhưng đặc biệt như anh chàng dưới đây thì mình cũng chịu. Ấn tượng quá, không còn lời gì để nói.




[Chi tiết...]


Thiếu cái gì nhận cái đó




ChoiBlog.TK - -

Ngày đẹp trời nọ, cô gái đưa người yêu về nhà ra mắt gia đình.

Cha cô gái là người rất hay dặn hỏi đủ điều khi có người lạ đến chơi. Khi chàng trai vừa tới nhà ông ta liền hỏi chuyện.

- Khi cháu ra đường nếu thấy 2 cái túi, 1 túi trí khôn và túi kia là vàng thì cháu nhặt túi gì?

- Dạ, cháu sẽ nhặt túi vàng - Chàng trai nhanh nhảu đáp

- Thanh niên thời này chỉ biết mỗi tiền tài danh vọng, thật đáng xấu hổ. Theo chú, cháu nên nhặt túi trí khôn. - Bố cô gái nói.

- Thưa chú, cháu nghĩ ai thiếu cái gì thì sẽ nhặt cái đó thôi.

- !!!!!!!!!
[Chi tiết...]


Ngày đau khổ nhất




ChoiBlog.TK - -

Một cô bé được má dẫn đi dự đám cưới lần đầu tiên. Cô ngây thơ hỏi:

- Má ơi! Tại sao cô dâu lại mặc áo trắng trong ngày cưới vậy má?

Má cô giải thích:

- Tại vì màu trắng là màu vui mừng. Trong ngày cưới, các cô dâu đều mặc áo trắng, để tỏ cho mọi người biết, ngày đó là ngày vui nhất trong đời.

Cô bé buột miệng:

- Tội nghiệp chú rể, chú ấy mặc áo màu đen, chắc ngày cưới là ngày chú đau khổ nhất trong đời!

Má: !!!
[Chi tiết...]


Chờ ta 1 giây




ChoiBlog.TK
Một người đến gặp Chúa và hỏi: "1.000 năm là bao lâu?"

Chúa trả lời:

- Đối với ta chỉ là 1 giây.

Người đàn ông hỏi tiếp:

- Thế còn 1000 đô la là bao nhiêu?

Chúa lại trả lời:

- Với ta, chỉ là 1 xu.

Người đàn ông lại hỏi:

- Ngài có thể vui lòng cho con 1 xu không?

Chúa mỉm cười:

- Chờ ta 1 giây...
[Chi tiết...]


Lên cơn sĩ không phải lúc




ChoiBlog.TK - -
Một anh chàng đến nhà bạn gái chơi, thấy cậu em trai út của bạn gái chạy từ đâu về khóc nức nở.

Nổi máu sĩ diện, anh chàng quay sang cậu em:

- Dẫn anh đến chỗ thằng mất dạy nào vừa đánh em, anh cho nó một trận!

Vừa nói chưa dứt lời thì thấy bố bạn gái bước vào:

- Không phải dẫn, tôi tự đến đây!
[Chi tiết...]


Định Nghĩa



Đố ai định nghĩa được chữ PHÊ

Có khó gì đâu cứ nằm kề...

Cò ke cót két thân run rẩy

Người đưa người đẩy thế là PHÊ



...Đố ai định nghĩa được chữ MÊ

Có khó gì đâu chẳng muốn về

Gần em anh đê mê hoang dại :X

Không về ở lại thế là MÊ



Đố ai định nghĩa được chữ...DÊ???

Có khó gì đâu trên đường về

Gặp em xinh như bông hoa dại

Níu lại sờ mó thế là ........DÊ :P:P:P



Đố ai định nghĩa được chữ NGU :-"

Có khó gì đâu khi bồ xù :|:|:|

Lang thang tìm ai tông một cú

Lãnh án tử tù thế là NGU....... b-(



Đố ai định nghĩa được chữ KHÔN???

Có khó gì đâu phải bồn chồn.

Hip' dâm người ta rồi lại bỏ

Bị oánh phù mỏ thế là KHÔN



Đố ai định nghĩa được chữ DÂM:P:P:P

Có khó gì đâu lén âm thầm:):):)

Cầm theo trên tay đống hình sex

Xem hình tự sex thế là DÂM (oh my god!!!)



Đố ai định nghĩa được chữ YÊU:X:X

Có khó gì đâu một buổi chiều,

Làm liều theo anh vào khách sạn:|:|

Thấy anh khốn nạn thế là YÊU ))



Đố ai định nghĩa được chữ GHEN :)

Có khó gì đâu bên ánh đèn!!

Thấy người mình yêu ôm người khác

Lôi về xé xác thế là GHEN



Đố ai định nghĩa được chữ TƠ ???

Có khó gì đâu một thằng khờ

Chưa yêu chưa biết mùi ân ái:X:X

Muốn gần con gái thế là TƠ.........!!!
[Chi tiết...]


Tiêu chuẩn làm người 2011



Tiêu chuẩn làm người năm 2011 mới được công bố như sau:

Chỉ hút thuốc, không uống rượu (Lâm Bưu) thọ 63 tuổi

Chỉ uống rượu, không hút thuốc (Chu Ân Lai) thọ 73 tuổi

Vừa uống rượu, vừa hút thuốc (Mao Trạch Đông) thọ 83 tuổi

Vừa uống rượu, vừa hút thuốc, vừa đánh bài (Đặng Tiểu Bình) thọ 93 tuổi

Vừa uống rượu, vừa hút thuốc, vừa đánh bài lại có cả gái (Trương Học Lương) thọ 103 tuổi

Không uống rượu, không hút thuốc, không đánh bài cũng không có gái, chỉ làm người tốt việc tốt (Lôi Phong) hưởng dương 23 tuổi.
[Chi tiết...]


Đồ con lừa !!!




Những mong muốn gióng nhau và những nụ cười..., Ngụ ngôn có khác.

Chỉ có hai người trong một toa, trên một chuyến tàu đêm: Một đàn ông và một đàn bà. Họ còn phải đi rất xa nữa. Họ làm quen với nhau và nói chuyện phiếm. Và để giết thời gian, người đàn bà bắt đầu kể câu chuyện ngụ ngôn:

“Một lần, nhà vua quyết định đi săn. Ông gọi người hầu thân cận vào, dặn phải trông coi công chúa cẩn thận và phải thực hiện mọi mong muốn của công chúa, nếu không sẽ bị chém đầu. Đêm đến, công chúa gọi người hầu vào phòng ngủ. Người hầu bước vào phòng.

Công chúa trần truồng trên giường nói:

- Ta đang rất lạnh!

Người hầu tìm thấy cái chăn trong phòng đắp cho công chúa rồi bỏ đi. Đêm hôm sau, cũng vẫn tình huống như hôm trước, chỉ khác là trong phòng không có cái chăn nào. Người hầu liền giật cái rèm treo ở cửa sổ xuống, đắp cho công chúa và cũng bỏ đi. Đêm thứ ba thì cái rèm không còn nữa và người hầu buộc phải cởi áo của mình đắp cho công chúa.

Nhà vua đi săn trở về. Ngài cho gọi cả công chúa và người hầu đến hỏi:

- Nào, người hầu của ta, ngươi hãy cho ta biết ngươi đã thực hiện các nghĩa vụ của ngươi ra sao?

- Muôn tâu bệ hạ, thần đã thực hiện mọi mong muốn của công chúa rồi ạ.

- Thế còn con, con có thể nói gì, công chúa?

- Hắn ta chẳng thực hiện một mong muốn nào của con cả!

- Thế thì, ngươi hãy chuẩn bị, sáng mai, ta sẽ cho đao phủ chặt đầu ngươi.

Người hầu trung thực tìm đến nhà thông thái, kể lại câu chuyện đó và mong ông giải thích cho tại sao công chúa lại nói vậy. Nhà thông thái chỉ tay vào đống cỏ khô và nói:

- Ngươi có thấy đống cỏ khô đó không? Hãy đến đó và ăn đi!

- Để làm gì?

- Bởi vì ngươi là con lừa!”

Kể đến đây, cả hai người trong toa tàu cùng cười phá lên vì người hầu ngu ngốc kia…

Và cũng đến lúc người phụ nữ phải xuống tàu…

Người đàn ông giúp chị ta mang những cái túi và vali nặng ra khỏi tàu. Trước khi chia tay, người phụ nữ đưa cho người đàn ông một ít tiền. Người đàn ông liền nói:

- Cô ơi, cô làm sao đấy. Đơn giản là tôi muốn giúp cô thôi mà!

- Không. Anh không hiểu ý tôi rồi. Tiền này để anh mua… cỏ khô..
[Chi tiết...]


Nghệ thuật gấp sách 3D độc đáo




Quá chán nản với những hình ảnh phẳng quen thuộc, nghệ nhân Isaac Salazar đã biến những quyển sách thực sự “sống”.
Một trong những đặc điểm khiến cho con người trở nên ấn tượng hơn với một bức tranh đó là đột nhiên nó trở thành sống động sau khi được dựng theo hình 3 chiều. Isaac Salazar, một kế toán bình thường tại New Mexico đồng ý với điều đó. Vì thế, để khiến những cuốn sách vô tri của anh trở nên sống động hơn, người nghệ sĩ này đã dày công “gấp sách” theo đúng nghĩa đen để tạo nên những tập sách “nổi”.
“Tôi chưa bao giờ tự nhận mình là một nghệ nhân cả nhưng lại bị cuốn hút đặc biệt bởi nghệ thuật trên sách/gấp giấy origami. Thậm chí tôi còn chẳng thấy trong mình có tí khả năng nghệ thuật nào cả và cũng không cho rằng mình là sáng tạo”. Những tác phẩm của anh cũng tỏ ra khiêm tốn như vậy. Chẳng cần dùng những từ hoa mỹ mà sáo rỗng, mỗi tác phẩm là một cái tên giản đơn thông thường. Các bạn có thể chiêm ngưỡng bộ sách “nổi” dưới đây:










[Chi tiết...]


Con gái dê hơn con trai




Chắc các bạn cũng như tôi, chúng ta luôn cho rằng con gái dê hơn con trai, điều đó là quá đúng, các bạn thử tham khảo vd sau :
ChoiBlog.TK

Theo tôi con gái dê hơn vì :

- Ăn mặc thiếu vải hơn con trai
- Thích ăn nhiều rau cỏ hơn con trai
- Ra đường toàn thấy con gái ôm con trai, còn con trai phải ôm ....xe máy.
- Giả vờ lạnh để ôm con trai ( con trai mà thế là ... ăn tát).
- Giả vờ sợ ma để ôm con trai ( cho dù bản thân còn đáng sợ hơn cả ma).
- Có " sừng" dài hơn để "xiên" con trai dễ hơn.
- Nanh vuốt dài hơn để "xơi" con trai chắc hơn.

Con gái ác hơn con trai ( điều này cũng là một nguyên nhân khiến con gái dê hơn con trai)

- Mặc nhiều áo lông thú hơn con trai.
- Xài mĩ nhân kế gây tai nạn trên đường nhiều hơn con trai
- Sẵn sàng phi guốc vào con mèo vì ..... "nó liếc em kia`".
- Giúp đỡ tiêu thụ gỗ cho bọn lâm tặc thông qua giày, dép, guốc vvv.vv
- Đánh đập con trai thả cửa mà chẳng mảy may thương xót

Chứng minh con gái dê hơn con trai ( đầy thuyết phục)
Để chứng minh con gái = con dê ta có 2 cách sau:

Cách thứ nhất: Chứng minh= phản chứng.
Giả sử con gái không phải là con dê
=> Con gái = không con dê
=> Không con gái = con dê
Cộng vế với vế:
=> Con gái không con gái = không con dê con dê
=> (1 không)*Con gái = (không 1) Con dê
=> Con Gái = Con Dê (đpcm)

Cách thứ 2: Chứng minh bằng mệnh đề
Từ mệnh đề: Con gái là thần tiên, con trai là ma quỷ
=> Con gái = Thần Tiên(1)
Thần Tiên = Tiền Thân (tính chất giao hoán)(2)
Trong 12 con giáp, tiền thân là đứng trước thân, nghĩa là Mùi
Mùi = Con Dê=> Tiền Thân = Con Dê (3)
Từ (1),(2),(3) => Con Gái = Con Dê (đpcm)

Ngoài ra ta còn có:

Con gái ngốc hơn con trai:
" Anh ơi sao đĩa mềm nó vẫn cứng"
" Anh ơi cái guốc (20 cm) của em nó thấp anh nhỉ"
" Anh ơi cái vòng eo (80cm) của em có đẹp ko"
" Anh ơi gương mặt "của em" ( sau khi vẽ đủ thứ lên) xinh anh nhỉ"
" Anh ơi em mua kháng sinh rồi, anh chữa cái máy tính bị virus của anh đi"

Con gái xấu hơn con trai :
- Phải tô vẽ, chỉnh sửa, căn lề, kẻ dòng mãi mới dám ra đường kẻo ....xấu.
- Phải hở chút ko người ta ko thấy nét đẹp của mình ( con trai có cần đâu).
- Phải đi đứng uốn éo để tạo dáng ( con trai có cần đâu)
- Phải xài đủ thứ phụ tùng ( kẹptóc, dây buộc, vòng ...) để xinh hơn.
- Phải đứng trước gương làm liệu pháp tinh thần mới dám ra đường


[Chi tiết...]


Cave cao cấp!




ChoiBlog.TK

Cấm trẻ em dưới 18 tuổi:Cô gái bước vào quán với cổ áo khoét sâu, chiếc quần jeans có chiếc cạp thưa như lưới nhện và trễ sâu đến 15 phân.
Hai tay hai điện thoại di động cô bước vào quán trước những con mắt sững sờ đầy ngưỡng mộ của cánh đàn ông bên trong. Họ quan sát cô không chớp mắt và không bỏ sót hành động nào của cô.

Như không quan tâm đến những người xung quanh cô lần lượt rút từng cái
điện thoại và xổ ra hàng tràng xủng xoẻng những câu ngoại ngữ bồi, rồi lại í ới tiếng ta chêm nhiều từ lóng. Một lát sau hai cô gái khác ăn mặc táo bạo không kém, tóc nhuộm xanh đỏ tím vàng xuất hiện, sau vài ngụm cà phê họ kéo nhau lên ô tô cười hinh híc và lướt đi. Chiếc biển số xe có hai chữ LD.
Lúc này trong quán không khí mới bỗng trở lại ồn ào, sôi nổi như vốn có của nó. Các vị khách bắt đầu trao đổi, bàn tán, nhận xét:
- Trông các cô này như người mẫu, nhìn thích thật đấy!
- Ôi trời, nhìn các em ấy xong chán hẳn… mụ vợ ở nhà!
- Vừa giầu có, vừa xinh đẹp, đàn ông ai mà không mê kia chứ!
Chợt một cụ đầy vẻ thám tử buông lời nhận xét:
- Thứ nhất: Xinh và ăn mặc “lòi” hết nội thất ra như vậy chứng tỏ các cô này là con nhà thiếu sự kiểm soát của cha mẹ.
Thứ hai: Trông các cô ấy rất nhiều tiền, ăn diện ngút trời chứng minh một điều các cô ấy làm những nghề hái ra tiền.
Thứ ba: Liên tục gọi điện và nói hàng tràng ngoại ngữ bồi thể hiện rằng các cô ấy có đầu tư chút ít về tiếng nước ngoài và đang nói chuyện với người nước ngoài.
Thứ tư: Các cô ấy đi xe biển LD có nghĩa là liên doanh, như vậy kết luận chiếc xe ấy mượn của một người ngoại quốc làm ở công ty liên doanh.
Thứ năm: Hai cô gái được gọi thêm đến về sau chứng tỏ rằng ban đầu họ thiếu người.
Thứ sáu: Các cô gái đến sau cười hinh híc khi lên ôtô thể hiện rằng các cô này chuẩn bị kiếm được một “hợp đồng” béo bở.
Cả sáu chi tiết trên tôi kết luận: Các cô gái này là cave cao cấp!
Tất cả mọi người trong quán đều ồ lên ngưỡng mộ sự nhận xét xác đáng của cụ “thám tử”.
- Làm sao cụ có khả năng quan sát tinh tường đến vậy?
- Ôi dào, đơn giản - Cụ già đáp - Mấy đứa ấy là nhân viên gội đầu thư giãn do tôi quản lý. Đây là cardvisit của chúng nó, xin gửi các anh mỗi người một cái.
Chie (st)


[Chi tiết...]


Thư gửi Kụ Rùa





Tp. HCM, ngày … tháng … năm 2011

Kụ Rùa kính yêu!
Lâu lắm rồi kon mới có dịp viết thư cho kụ. Một phần tại kon bận quá, kuộc sống kàng ngày kàng khó khăn kụ ạ, một phần kũng bởi kụ kó tuổi rồi, viết nhiều thư kóa sợ kụ đọc không kịp, mệt người, ảnh hưởng xấu đến sức khỏe kủa kụ thì kon áy náy lắm.
Đầu thư kon xin gởi lời hỏi thăm sức khỏe kụ và gia đình, kùng bạn bè hàng xóm kủa kụ (tất nhiên là trừ bọn rùa tai đỏ rồi). Chắc kụ và mọi người vẫn khỏe mạnh, sinh hoạt và ăn uống bình thường phải không ạ, (Hỏi thế thôi chứ dạo này kon chỉ cần đọc báo là biết ngay kụ đi đâu, làm gì, hắt hơi sổ mũi ra sao rồi, bây giờ kụ là hót boi, là năm bờ oăn đấy). Nhân nói chuyện ăn uống kủa kụ, kon kũng mạo muội thưa với kụ rằng bây giờ kụ là ikon kủa thời đại rồi, nên chuyện ăn uống kủa kụ chắc không thể như xưa được. Kụ kứ kệ xác bọn rùa riếc, ba ba … ăn gì thì ăn, bây giờ mình phải ăn kao lương mỹ vị, nem kông chả phượng cho nó xứng là người sang trọng, kụ nhé. Kụ kũng không phải nghĩ gì chuyện chúng nó đang kãi nhau xem kụ là ai. Kệ chúng nó, kụ là kụ, không phải bàn cãi gì hết. Đứa nào đòi xét AND của kụ, làm phiền đến kụ, kon sẽ a đê en nó luôn.
Kụ ạ, chẳng biết dạo này kụ kó hay hắt hơi không, chứ báo chí bây giờ không ngày nào thiếu tên kụ. Đủ mọi thứ chuyện, buồn kừi lắm kụ ạ. Chẳng bù cho ngày xưa, bao nhiêu năm chẳng ai biết đến kụ, mà nếu kó ai biết đến kụ thì người ta kòn tìm kách bắt kụ để ăn thịt. Nói dại chứ hồi đó mà kụ yếu như bây giờ thì chắc kụ die từ lâu rồi. Kũng may là bây giờ loài bò sát nhà mình lại được tôn vinh, kụ nhỉ, chứ không thì … chít. Chẳng lẽ bên Tây chúng nó kó mỗi kon bạch tuộc pôn piếc vớ vẩn gì đấy mà cũng làm ầm lên, đằng này kụ kòn hơn nó gấp vạn lần, không đáng để trên thì thành lập hội đồng này nọ để kứu kụ, dưới thì chen vai thích cánh trèo cây giẫm cỏ để đứng ngắm kụ hay sao kụ nhỉ, đó là tỏ lòng tôn kính chứ đâu phải là rỗi hơi, vô kông rồi nghề phải không kụ?
Kon kũng biết là kụ chẳng sốt ruột gì về kái chuyện kứu chữa hay giải kứu kụ đâu mà nhiều người kứ làm rộn lên. Chuyện kứu rùa thì phải chậm như rùa chứ kụ nhỉ, vội mà làm gì, vội thế thì hóa ra người ta chẳng chịu học tập và làm theo kụ, đúng không ạ? Mà một phần nguyên nhân chậm chạp nữa kon nghĩ kó lẽ là vì tuy kụ là ikon kủa thời đại nhưng kũng không thể bỏ koa kuộc sống kủa đám dân đen được, xăng tăng, điện tăng, sữa tăng, thuốc tây kũng tăng, đủ thứ tăng, rồi kòn chuyện biên giới hải đảo, chuyện xử kín ở Hà giang, chẳng lẽ không để ý koa một tí mà kứ chăm chắm vào kụ, nhỡ đâu bọn phản động nó lại nói lăng nhăng, nó diễn biến nhân dân (dù nhân dân ta rất anh hùng, rất sáng suốt nhưng dân trí thấp, mà bọn phản động thì rất xảo kuyệt và thâm xì độc), thì rất phiền, kụ nhỉ. Lúc đó thì kòn ai chăm kụ nữa?
Kụ thân mến, hôm vừa rồi đọc tin kụ nhảy ra khỏi lưới mà kon buồn kừi kóa. Kứ như là truyện X.30 phá lưới ấy. Kông nhận kụ già rồi mà vẫn kòn vui tính ghê. Dưng mà kụ làm thế dư luận lại nghi ngờ người ta ăn bớt tiền rồi mua lưới dởm, rồi bọn phản động nó lại koàng xiên sang chuyện tượng đài bị rỉ trên đồi thì khổ kác anh em lắm. Mà kụ kũng kó tuổi rồi, chơi đùa thế nhỡ kó chuyện gì thì khổ thân. Diễn hài thì đã kó diễn viên Công Lý rồi, Kụ kần gì phải diễn nữa.
Thư ngắn tình dài, thôi kon tạm dừng bút ở đây. Mà viết dài kóa chắc gì kụ đã kịp đọc hết, nghe nói lúc trị bệnh cho kụ người ta không cho đọc thư đâu, ảnh hưởng đến phác đồ.
Chúc kụ luôn mạnh khỏe, trẻ trung, sống mãi muôn đời. Non sông ta kó trở nên vẻ vang hay không, nước ta kó được sánh vai với kác nước thiên đường khác hay không là phụ thuộc vào sức khỏe kủa kụ đấy.
Kính chào kụ, một lần nữa chúc kụ mạnh khỏe.

P/s: Thư này kon không đề rõ tên và địa chỉ kủa kụ, nhưng chắc chắn bây giờ chỉ kần nói Kụ rùa là người ta biết ngay là kụ rồi. Thích thế chứ lị.
[Chi tiết...]


Trí thông minh của bò




ChoiBlog.TK

Một ngày, sư tử - chúa sơm lâm của muôn loài - đề nghị mỗi tối, một con vật ở trong rừng phải xung phong kể một câu chuyện theo chủ đề mà sư tử nghĩ ra.


Ngay lập tức, gà xung phong. Kể xong chuyện, ai cũng cuời nghiêng cười ngả chỉ có bò không cười. Gà đành chịu chết.Hôm đầu tiên là truyện cười. "Kể xong, tất cả các con vật khác phải cười, nếu không sẽ bị mang đi làm thịt", sư tử yêu cầu.

Hôm sau, sư tử cũng đề nghị ai đó đại diện kể một câu chuyện buồn mà nghe xong ai cũng phải khóc. Nếu có một người không khóc thì mang người kể chuyện làm thịt.

Thỏ xung phong lên kể, kể xong ai cũng khóc sướt mướt, chỉ bò ngồi cười.

- Có anh bò ngồi cười, vậy thỏ phải chết! - sư tử ra lệnh.

Thấy vậy, thỏ liền nói:

- Truớc khi chết cho tôi được hỏi anh bò. Tôi kể chuyện buồn, ai cũng khóc sao anh lại cười?

Bò vẫn chưa dứt cười, đáp:

- Không phải vì chuyện của anh đâu. Tôi nhớ chuyện hôm qua anh gà kể tôi mắc cười quá không nhịn được...

dailyinfo


[Chi tiết...]


Giấy chứng nhận làm… Người





Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng chừng đi làm thuê, hạch sách:
-Vé tàu!
Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.
Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách móc:
- Đây là vé trẻ em.
Người đàn ông đứng tuổi đỏ bằng mặt, nhỏ nhẹ đáp:
- Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao?
Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi:
- Anh là người tàn tật?
- Vâng, tôi là người tàn tật.
- Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.
Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp:
- Tôi… không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em
Cô soát vé cười gằn:
- Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật?
Người đàn ông đứng tuổi im lặng, khe khẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên – Anh chỉ còn một nửa bàn chân.
Cô soát vé liếc nhìn, bảo:
- Tôi cần xem chừng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ “Giấy chứng nhận tàn tật”, có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật!
Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng, giải thích:
- Tôi không có hộ khẩu của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra sự cố ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định…
Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình.
Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu, mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật …
Trưởng tàu cũng hỏi:
- Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu?
Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật, sau đó anh cho Trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình.
Trưởng tàu ngay đến nhìn cũng không thèm nhìn, cứ nhất quyết nói:
- Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật, có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.
Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có bốn đồng, hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc:
- Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi.
Trưởng tàu nói kiên quyết:
- Không được.
Thừa dịp, cô soát vé nói với Trưởng tàu:
- Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than, coi như làm lao động nghĩa vụ.
Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý:
- Cũng được.
Một đồng chí lão thành ngồi đối diện với người đàn ông đứng tuổi tỏ ra chướng tai gai mắt, đứng phắt lên nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi:
- Anh có phải đàn ông không?
Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại:
- Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không?
- Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không?
- Đương nhiên tôi là đàn ông!
- Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông? Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem?
Mọi người chung quanh cười rộ lên.
Thừ người ra một lát, vị truởng tàu nói:
- Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?
Đồng chí lão thành lắc lắc đầu, nói:
- Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông không phải đàn ông.
Vị trưởng tàu tịt ngóp, ngay một lúc không biết ứng phó ra sao.
Cô soát vé đứng ra giải vây cho Trưởng tàu. Cô nói với đồng chí lão thành:
- Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.
Đồng chí lão thành chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng thừng:
- Cô hoàn toàn không phải người!
Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé:
- Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì?
Đồng chí lão thành vẫn bình tĩnh, cười ranh mãnh, ông nói:
- Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận “người” của cô ra xem nào…
Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.
Chỉ có một người không cười.


[Chi tiết...]


Cái gì con trai có mà con gái không có?




ChoiBlog.TK


Một thằng bé lớp 3 ngày nào cũng đi học ngang nhà 1 con bé cùng lớp.
Một hôm nó ngừng lại để chế nhạo cô bé.
Nó dơ một trái banh ra trước mặt cô bé và nói "Mày thấy trái banh này không? Bóng đá là trò chơi của con trai và con gái không thể có".
Cô bé chạy vào nhà khóc với mẹ về chuyện đó. Bà mẹ liền đi mua cho cô bé một trái bóng.
Ngày hôm sau cậu bé chạy một chiếc xe đạp đi ngang nhà cô bé, và cô bé chỉ cho thằng nhóc thấy quả bóng "nah na nah na...".
Thằng bé tức lắm và chì vào chiếc xe đạp nó đang đi "Mày thấy cái xe đạp này ko? Đây là xe đạp của con trai và con gái không thể có".

Đến hôm sau nữa, thằng bé đến và nhìn thấy cô bé cũng đang cưỡi 1 chiếc xe đạp mới.

Đến lúc đó thì thằng bé điên lắm rồi. Thế là nó tụt quần ra, chỉ vào em bé của nó và nói "Mày thấy chưa? Chỉ con trai mới có thôi và mẹ mày không thể mua cho mày một thứ như thế này đâu".

Ngày kế tiếp nó đi ngang qua nhà cô bé và hỏi "Nào, mày nói gì bây giờ?". Đến đây thì cô bé kéo váy lên, chỉ vào.......và nói "Mẹ tao bảo chừng nào mà tao còn cái này thì tao muốn bao nhiêu cái của mày cũng được!"



[Chi tiết...]


Có học có hơn




Một vị giáo sư thông minh nhưng nhà nghèo sống cạnh một anh rất ngu nhưng nhà giàu. Một hôm, vị giáo sư khóc lóc về gia cảnh. Bụt hiện lên hỏi:

- Tại sao con khóc ?

Giáo sư trả lời:
- Thằng kia nó ngu nhưng giàu trong khi con lại nghèo…

Bụt liền nói :
- Ta ban cho con 3 điều ước với điều kiện: Con mà ước cái gì là thằng kia sẽ được gấp đôi !
Vị giáo sư liền nhanh nhạy :
- Con muốn 1 cô gái trẻ đẹp !

Một cô gái xuất hiện. Bên kia, anh chàng có tới 2 cô.
- Con muốn mình mất đi 1 HÒN…

Lập tức vị giáo sư còn 1 hòn Anh kia thì.. .
Điều ước thứ 3 : Con muốn số hòn hiện tại của mình gấp đôi lên…
[Chi tiết...]


 
Return to top of page Copyright © 2010 | Platinum Theme Converted into Blogger Template by HackTutors